Bản nháp

Tôi rời Nhà Nghỉ Thao Thức vào lúc khoảng tám giờ sáng hôm sau và tiêu một ít thời gian ở Parkington. Những viễn cảnh về việc làm hỏng vụ hành hình cứ ám ảnh tôi.  Do nghĩ rằng có thể đạn trong khẩu tự động bị thối trong một tuần nằm ì, tôi tháo chúng ra và nạp mẻ mới vào. Tôi đã cho người Bạn thân thiết một trận tắm dầu kỹ lưỡng đến nỗi mà lúc ấy tôi không thể tống khứ được chất liệu ấy đi. Tôi băng nó lại bằng một miếng giẻ, như một khúc cây bị thương, và sử dụng miếng giẻ khác để gói một vốc đạn dự trữ.