16 July 2012

Chương 7

Tôi không biết liệu quyển album của mụ tú bà có buộc thêm nút nào vào chuỗi hoa đào hay không; song ít lâu sau, vì sự an toàn của chính mình, tôi quyết định lập gia đình. Tôi chợt nảy ra ý nghĩ rằng giờ giấc quy củ, các bữa cơm nhà, mọi thỏa thuận ngầm thuộc hôn nhân, thủ tục phòng bệnh của những hoạt động trong buồng ngủ và, ai mà biết được, sự đơm hoa kết trái một vài tiêu chuẩn luân lý nào đấy, một vài thế phẩm tâm linh nào đấy, có thể giúp cho tôi, nếu như không gột rửa nổi chính mình khỏi các dục vọng đê hèn và nguy hại, thì ít nhất cũng giữ được chúng dưới sự kiểm soát hòa bình. Chút tiền được thừa kế sau khi cha tôi mất (cũng chẳng nhiều nhặn gì — Mirana đã bị bán trước đó khá lâu), thêm vào vẻ ngoài đẹp trai tuy hơi hung bạo nhưng vẫn nổi bật, cho phép tôi dấn thân vào cuộc săn một cách bình thản. Sau khi suy đi tính lại mãi, lựa chọn của tôi rơi vào con gái một bác sỹ Ba Lan: người đàn ông tốt bụng ấy đang chữa trị cho tôi khỏi những cơn choáng và chứng mạch nhanh. Chúng tôi đấu cờ: con gái ông bác sỹ ngắm nhìn tôi từ sau giá vẽ của ả, nhét đôi mắt hay đốt ngón tay tạm mượn từ tôi vào đống rác hội họa lập thể mà các cô nương gia giáo ngày ấy vẫn vẽ vời thay cho hoa tử đinh hương và cừu. Cho phép tôi thong thả nhấn mạnh lại rằng: tôi đã từng, và vẫn còn, bất chấp mes malheurs, là một người đàn ông đẹp khác thường; bước đi trễ nải, dáng cao, có mái tóc sẫm màu mềm mại và chút buồn rầu làm phong cách càng thêm quyến rũ. Nam tính khác thường luôn phản chiếu, trên những nét đặc trưng có thể phô trương của chủ thể, thứ gì đó sưng sỉa và bị sung huyết, gắn liền với cái y phải giấu giếm. Và đó cũng là hoàn cảnh của tôi. Than ôi, tôi biết quá rõ rằng chỉ cần búng ngón tay đánh tách là có thể gặt ngay bất kỳ gái già nào tôi lựa được; thực ra, tôi thậm chí quen thói không tỏ ra quá quan tâm đến đàn bà để họ không rụng ào ào, chín mọng, vào lòng tôi lạnh giá. Nếu như tôi là một français moyen ưa thích các quý cô lòe loẹt, chắc tôi dễ dàng tìm được, trong đám gái đẹp điên điên vẫn nhấp nháy vỗ về hòn núi đá lì lợm của tôi, nhiều tạo vật quyến rũ hơn hẳn so với Valeria. Chọn lựa của tôi, tuy vậy, bị thúc giục bởi các toan tính mà bản chất là, như tôi hiểu ra quá trễ, một sự thỏa hiệp thảm thương. Tất cả những chuyện này cho thấy rằng, Humbert tội nghiệp đã luôn ngu ngốc khủng khiếp như thế nào trong các vấn đề thuộc về tình dục.






Lolita. Bản dịch tiếng Việt. Chương 7.

Phản ứng: