13 July 2012

Chương 6

Nhân đây: tôi hay tự hỏi mình, không biết sau này chuyện gì sẽ đến với các nymphet ấy? Trong thế giới sắt rèn đan lưới nhân quả này, những rung động thầm kín mà tôi lén lấy đi, có chạm tới tương lai họ không? Tôi đã từng chiếm hữu nàng — mà nàng lại không bao giờ biết. Thế đấy. Nhưng một lúc nào đó sau này, liệu chuyện ấy sẽ có ảnh hưởng nào không? Liệu tôi, bằng cách này hay cách khác, có làm xáo trộn đời nàng bằng việc lôi cuốn hình bóng nàng vào nhục cảm của tôi? Chao ôi, điều ấy đã từng, và vẫn hãy còn, là nguồn gốc của sự ngạc nhiên vĩ đại và khủng khiếp.

Dẫu sao, tôi đã biết, nhìn họ sẽ như thế nào, những nymphet đáng yêu, tay-thon, khiến ta phát điên ấy, khi lớn lên. Tôi nhớ lần đi dạo một mình trong chiều xuân xám xịt dọc theo con phố nhộn nhịp đâu đó gần thánh đường Madeleine. Một cô nàng nhỏ nhắn lướt ngang tôi, nhanh nhẹn và nhẹ nhàng trên đôi giày cao gót, chúng tôi cùng lúc quay lại liếc nhau, nàng dừng bước và tôi đến bắt chuyện với nàng. Nàng cao vừa tới tầm lông ngực tôi và có khuôn mặt tròn má lúm đồng tiền thường thấy ở các cô gái Pháp, tôi ưa hàng mi dài và bộ y phục màu xám ngọc trai may bó sát cơ thể trẻ trung, nơi còn lưu giữ — và đó đúng là tiếng vọng của nymphet, cảm giác ớn lạnh khoan khoái, cú bật lẹ làng trong háng tôi — chút gì đó trẻ con hòa quyện với vẻ frétillement chuyên nghiệp ở đôi mông nhỏ lanh lẹn của nàng. Tôi hỏi giá, nàng mau lẹ đáp lời với sự chính xác du dương trong như tiếng bạc (một con chim, một con chim thật sự!) “Cent. Tôi thử trả giá nhưng nàng nhìn thấy nỗi khát khao hoang dại đơn côi trong đôi mắt tôi, đôi mắt đang cúi nhìn xuống tận cái trán tròn và chiếc mũ thô sơ của nàng (một dải băng, một chùm hoa); rồi với cái nháy mắt: “Tant pis, nàng nói, và làm bộ như sẽ bỏ đi. Biết đâu mới ba năm trước có thể tôi từng thấy nàng đang đi về nhà từ trường học! Liên tưởng ấy đã chấm dứt mọi lăn tăn. Nàng dẫn tôi lên chiếc cầu thang dốc đứng quen quen, với tiếng chuông quen quen, dọn đường cho monsieur nào không quan tâm đến chuyện có thể gặp monsieur khác, trên lối leo ảm đạm đến căn phòng thảm hại, chẳng có gì ngoài giường và bidet. Như thường lệ, nàng xin petit cadeau luôn, và như thường lệ, tôi hỏi tên (Monique) và tuổi nàng (mười tám). Tôi quá quen với mấy trò vớ vẩn của đám điếm đứng đường. Đứa nào cũng đáp lại “dix-huit” — một tiếng líu lo gọn gàng, một giọng dứt khoát và giả vờ bâng khuâng nuối tiếc mà chúng, những tạo vật nhỏ đáng thương, phải hót lên cả chục lượt mỗi ngày. Tuy nhiên với trường hợp Monique thì có thể chắc chắn là nàng đã thêm một hoặc hai năm vào tuổi thật của mình thì đúng hơn. Tôi luận ra điều này từ nhiều chi tiết trên cơ thể săn chắc, sạch gọn, non tơ lạ kỳ của nàng. Sau khi lột đồ nhanh mê hồn, nàng đứng một lát, quấn nửa mình vào tấm voan đục màu của màn cửa sổ, lặng nghe với vẻ thích thú trẻ thơ, như đợi như chờ, một người quay đàn hộp trong mảnh sân ngập bụi dưới kia. Khi tôi ngắm nghía đôi tay nhỏ và hướng sự chú ý của nàng đến những móng tay cáu bẩn, nàng ngây thơ nhăn mặt nói “Oui, ce n'est pas bien, và dợm bước đến chậu rửa tay, nhưng tôi nói chuyện ấy chẳng quan trọng đâu, hoàn toàn chẳng quan trọng gì hết. Với mái tóc bob nâu nâu, đôi mắt xám sáng ngời và làn da nhợt nhạt, nàng có vẻ ngoài quyến rũ một cách hoàn hảo. Hông nàng không lớn hơn hông của một cậu bé ngồi xổm; thật sự, tôi chẳng ngại thừa nhận (và quả thực đây mới chính là lý do tại sao tôi cứ lần lữa mãi với thái độ biết ơn ở trai phòng voan-xám ấy của hồi ức cùng Monique bé bỏng) rằng trong độ chừng tám chục grue mà tôi đã từng xài cho mình, thì nàng là cô gái duy nhất cho tôi cái nhói đau khoái lạc thật sự. “Il était malin, celui qui a inventé ce truc-là, nàng nhã nhặn bình luận, và mặc lại đồ cũng với tốc độ thời thượng như lúc cởi ra.

Tôi xin nàng cuộc hẹn nữa, chỉn chu hơn, vào lúc muộn hơn cũng buổi chiều ấy, nàng hứa sẽ gặp lại tôi lúc chín giờ tại tiệm café góc phố, và thề là nàng chưa bao giờ posé un lapin trong suốt quãng đời non trẻ của mình. Chúng tôi quay lại đúng căn phòng đó, và tôi không thể không cất lời khen nàng xinh đẹp làm sao, nàng bẽn lẽn đáp lời: “Tu es bien gentil de dire ça” và sau đó, để ý thấy cái mà tôi cũng vừa để ý thấy trong tấm gương phản chiếu vườn địa đàng nhỏ của chúng tôi — vẻ mặt đáng sợ do sự âu yếm nghiến-răng đang bóp méo miệng tôi — bé Monique ngoan ngoãn (Ôi, nàng thật là một nymphet hoàn hảo!) muốn biết liệu nàng có phải lau lớp son đỏ khỏi môi, avant qu'on se couche, phòng khi tôi định hôn nàng. Tất nhiên rồi, tôi đang định làm điều đó. Tôi buông thả mình với nàng trọn vẹn hơn tôi đã từng làm với bất cứ cô gái trẻ nào trước đây, và ấn tượng sau cùng của tôi đêm ấy về nàng Monique lông-mi-dài đã được tô vẽ thêm bằng nét tươi vui mà tôi hiếm khi thấy đi cùng bất kỳ sự kiện nào trong đời tình ái bẽ bàng, nhớp nhúa, âm thầm của mình. Nàng có vẻ vô cùng mãn nguyện với năm chục phrăng tôi thưởng thêm, lúc nàng tung tăng đi ngoài trời, trong mưa phùn đêm tháng Tư, cùng Humbert Humbert nặng nề lê chân theo chiếc bóng gầy gò của nàng. Dừng bước trước một cửa kính bày hàng, nàng thốt lên hết sức thích thú: “Je vais m'acheter des bas! và chẳng bao giờ tôi có thể quên điệu bộ mà cặp môi trẻ con Paris của nàng bật ra chữ “bas”, phát âm nó với sự thèm muốn đến nỗi làm cho âm “a” hầu như biến thành âm “o” ngắn gọn vui tươi nổ bùng trong chữ “bot”.

Tôi còn một cuộc gặp với nàng ở nhà tôi lúc 2 giờ 15 phút chiều hôm sau, song lần này chán hơn, nàng dường như lớn lên sau một đêm, ít trẻ con đi, nhiều đàn bà hơn. Bệnh cảm lây từ nàng buộc tôi phải hủy cuộc hẹn thứ tư, thực ra thì tôi không buồn vì đã cắt đứt chuỗi xúc cảm đe dọa chất lên tôi những tưởng tượng đau lòng và tan biến dần thành nỗi thất vọng thẫn thờ. Thôi hãy để nàng vẫn là Monique mảnh mai, mượt mà, như nàng đã từng là trong đôi phút: một nymphet lầm lạc tỏa sáng xuyên qua ả điếm non thực dụng và vô cảm.

Sự quen biết ngắn ngủn của tôi với nàng khởi đầu cho dòng suy tưởng có lẽ là khá hiển nhiên với các độc giả sành sỏi. Một quảng cáo trong một tạp chí tục tĩu đã đẩy tôi, vào một hôm hăng máu, vô văn phòng Mlle Edith nào đấy, và cô ả bắt đầu bằng việc chào mời tôi lựa bạn lòng từ bộ sưu tầm gồm những bức ảnh khá là trang trọng trong quyển album khá là dơ bẩn (“Regardez-moi cette belle brune!). Khi tôi gạt quyển album ra xa và bằng cách này cách khác thốt lên được nỗi khao khát tội lỗi của mình, ả nhìn như thể sắp đuổi tôi ra cửa; tuy vậy, sau khi hỏi xem giá bao nhiêu thì tôi chịu móc hầu bao ra, ả ta hạ cố móc nối tôi với người qui pourrait arranger la chose. Hôm sau, một mụ già hen suyễn, son phấn lem nhem, mồm năm miệng mười, sặc mùi tỏi, có chất giọng Provence hài hước và hàng ria đen trên đôi môi đỏ tía, lôi tôi đến một nơi nào đó nhìn có vẻ như là nhà riêng của mụ, và ở đấy, sau khi chùn chụt hôn lên đầu các ngón tay chuối mắn chụm lại để quảng bá trước về chất lượng tươi ngon mới vào đời của món hàng, với điệu bộ phường chèo, mụ kéo rèm qua một bên để lộ cái mà tôi phán đoán là một phần căn phòng, nơi một gia đình đông đúc và cẩu thả thường ngủ. Nó đang trống không, chẳng có ai ngoài con bé mũm mĩm một cách quái đản, vàng vọt, xấu phát tởm, ít nhất cũng phải mười lăm tuổi, với các bím tóc rậm đen buộc ruy-băng rực đỏ, ngồi trên ghế làm bộ như đang nựng con búp bê trọc lốc. Lúc tôi lắc đầu và chực chuồn khỏi bẫy, mụ già vừa nói liến thoắng vừa ra tay lột chiếc áo dệt len xỉn màu cáu bẩn khỏi tấm thân kềnh càng của con bé; rồi sau đó, nhận thấy quyết tâm bỏ đi của tôi, mụ đòi son argent. Cánh cửa cuối phòng mở toang, và hai gã đang ăn bữa chính trong bếp nhảy vào cuộc cãi vã. Chúng quái dị, cổ phanh trần, đen đúa và một trong hai gã đeo cặp kính râm. Thằng nhóc cùng đứa bé đang tuổi tập đi, nhem nhuốc, chân vòng kiềng, núp sau chúng. Bằng lý lẽ hàng tôm hàng cá của cơn ác mộng, mụ tú bà đang nổi tam bành, chỉ vào gã đeo kính, hét lên rằng thằng cha này từng phục vụ trong ngành cảnh sát đấy, lui, vì thế tốt nhất là tôi nên làm như tôi đã được chỉ bảo. Tôi lại gần Marie — vì đấy là tên ngôi sao của con béo — lúc đó nó đã lặng lẽ tha được đôi hông nặng của mình tới chiếc ghế cạnh bàn ăn và tiếp tục chén bát súp dở dang trong lúc đứa bé chập chững nhặt con búp bê lên. Với sự trào dâng lòng trắc ẩn làm kịch tính hóa một cử chỉ ngớ ngẩn, tôi nhét tờ bạc vào bàn tay hờ hững của con béo. Nó nộp món quà của tôi cho tay cựu thám tử, ngay sau đó tôi được phép chuồn đi.








Lolita. Bản dịch tiếng Việt. Chương 6.

Phản ứng: